Tải Uc Browser 9.6 cải tiến vào mạng và tải nhanh gấp 9 lần Opera tiết kiệm 99% phí GPRS
Wap Tải Game
ANDROIDARMY2KPAHAVATAR
UC BROWSER 9.6
[Tải Xuống] [Hướng Dẫn]
↓ P.Bản Dùng Để Đ.Ký Nick ↓
» Mobi Army 2.3.6
» Khí.P.A.Hùng 1.5.1
» M.Xã.Hội Avatar 2.4.1
» Phong Vân Truyền Kỳ OL
» GoPet 1.2.2 - Hội Thú Chiến
» Ninja School OL .Jar .APK .IPA

sĩ đến khám cho Tiểu thư nghe chưa?Tôi đi ra ngoài có chút chuyện.-Minh Quân lạnh lùng giao Tiểu Phương cho quản gia rồi ra ngoài.
Anh chạy thẳng tới nhà của Tiểu Phương.Sau 1 hồi bấm chuông inh ỏi thì ba Tiểu Phương chạy ra mở cửa.

_Ồ!Thiếu gia cậu đến đây có chuyện gì?-Ba cô gượng cười.
_Ông đã làm gì Tiểu Phương khiến cô ấy phải mệt đến phát bệnh.-Minh Quân túm lấy cổ áo của ba cô.
_Sao Thiếu gia nói gì????Tiểu Phương bị ốm ư???Nó có sao không?-Ba cô hốt hoảng.

_Ông mà cũng quan tâm tới cô ấy nữa hay sao????Nghe cho rõ đây ông hãy dọn tới địa chỉ này mà sống không được ở đây nữa nghe chưa???-Minh Quân ném vàomặt ba cô 1 tấm thẻ rồi leo lên xe bỏ đi.
Ba cô đứng đấy nhặt tấm thẻ lên rồi bước từng bước nặng nề vào nhà.

Minh Quân về tới nhà thì gặp bác sĩ từ phòng Tiểu Phương bước ra.

_Cô ấy sao rồi?-Minh Quân nói như 1 cái máy không 1 chút lo lắng không 1 chút cảm xúc.

_Tiểu thư bị trúng mưa nên dẫn đến sốt cao.Bây giờ tôi sẽ kê toa và cho người mang thuốc tới.-Ông bác sĩ bỏ đi.
Minh Quân bước vào phòng nhìn thấy Tiểu Phương đã tỉnh đang ngồi tựa đầu vào giường mắt nhìn ra phía cửa sổ 1 cách vô hồn.
_Cô không sao chứ?-Minh Quân lạnh lùng.
_Anh lo lắng cho tôi à?-Tiểu Phương cười nhạt mắt vẫn hướng ra cửa sổ.

_Đừng có mơ.Cô chỉ là 1 công cụ tôi dùng để phát triển sự nghiệp thôi.-Minh Quân cười khẩy.
_……-Tiểu Phương im lặng không nói gì chính cô cũng biết điều đó mà.

_Sau này cô đừng tới gặp ba cô nữa.Ông ấy không xứng đáng để làm ba của cô.-Minh Quân ra lệnh.

_Anh không được quyền nói ba tôi như thế??????-Tiểu Phương đang mệt nhưng cố hét to cho Minh Quân nghe rõ.

_Tùy cô.Cô có chết tôi cũng chẳng quan tâm.-Minh Quân lạnh lùng bước ra khỏi phòng..

Tiểu Phương vẫn ngồi đó mắt hướng ra cửa sổ nhìn bầu trời đêm.Cô cảm thấy cái số của mình thật là đặc biệt ba thì ruồng bỏ còn người mà theo như mọi người nghĩ là chồng cô thì coi cô như 1 công cụ để phát triển sự nghiệp.Giờ đây cô thấy mình cô đơn quá không 1 ai quan tâm.Buồn quá cô lên facebook thấy Bảo Ngọc online.Cô liền pm và kể hết những chuyện đang xảy ra với cô trừ chuyện cô là vợ hờ của Minh Quân cô chỉ nói Minh Quân là bạn trai cô do gia đình anh ép quá nên hai đứa mới phải cưới nhau.Sau khi kể hết với con bạn thân Bảo Ngọc hứa ngày mai sẽ sang nhà chơi Tiểu Phương cảm thấy thật nhẹ nhõm và chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau,mới 8h sáng khi Tiểu Phương còn đang chìm trong giấc ngủ sâu thì
Reng…..reng….reng….-Tiếng chuông cửa kêu inh ỏi.
Hôm đó là ngày nghỉ nên khu biệt thự rất yên tĩnh.

_Chào cô!Cô tìm ai ạ.-1 nhỏ người hầu chạy ra.
_Em là bạn của Tiểu Phương ạ.Nghe nói bạn ấy bị ốm nên sang thăm.-Bảo Ngọc lễ phép.

_Ồ!Cô là bạn của Tiểu thư à!Mời cô vào nhà Tiểu thư còn đang ngủ để tôi lên gọi cô ấy xuống.-Nhỏ người hầu vui vẻ mời Bảo Ngọc vào nhà rồi chạy lên gọi Tiểu Phương.
Cốc….cốc….cốc….
_Tiểu thư ơi!Có người bảo là bạn của Tiểu thư đến chơi ạ.-Nhỏ người hầu nói vọng từ ngoài cửa
.
_Dạ em biết rồi em xuống ngay cảm ơn chị.-Tiểu Phương còn đang ngái ngủ cái đầu vẫn còn hơi nhức.


Tại phòng khách,Bảo Ngọc đang ngồi nhâm nhi li trà và khẽ mỉm cười.
_Chào lâu quá không gặp nhớ bà quá à!-Tiểu Phương bước xuống cười nhạt.

_Gớm nói nhớ người ta mà cái mặt bơ phờ như thế hả?-Bảo Ngọc lo lắng.
_Ừ tại đang mệt.-Tiểu Phương chán nản.

_Mấy bữa nay lớp có gì vui không?Tui nhớ lớp quá à.

_Ừ lớp cũng bình thường mà sao bà không đi học bộ tính bỏ học luôn à.
_Tui học ở nhà chồng tui không cho học ở trường.-Tiểu Phương ỉu xìu.

_Kì vậy mà sao bà đám cưới mà chẳng có tiệc tùng gì hết vậy?-Bảo Ngọc thắc mắc câu hỏi của Bảo Ngọc động tới nỗi đau của Tiểu Phương cô không thể nói với Bảo Ngọc rằng quan hệ của cô và Minh Quân chỉ là hợp đồng được anh ta sẽ giết cô mất.
_Tại anh Quân bận quá với lại cũng định tới lúc tui ra trường rồi làm luôn.Mà hôm nay tui với bà đi chơi đi nha ở nhà hoài tui thấy tù túng quá.-Tiểu Phương giải thích nhanh rồi chuyển đề tài vì Bảo Ngọc là chuyên gia thắc mắc cái gì cũng hỏi cho ra ngọn ra ngành.

_Ừ nhưng mà bà đang bệnh có đi được không?
_Không sao đâu tui chỉ cảm nhẹ thôi ấy mà.Thôi bà đi với tui lên phòng chờ tui thay đồ rồi mình đi.-Tiểu Phương dắt Bảo Ngọc lên phòng mình định mở cửa thì thấy Minh Quân từ phòng làm việc bước ra.

_Đây là chồng tui.-Tiểu Phương cúi mặt.
_Còn đây là Bảo Ngọc bạn em.-Tiểu Phương chỉ tay về phía Bảo Ngọc.

_Chào anh.-Bảo Ngọc mỉm cười.
Mình Quân không nói gì chỉ giơ tay ám hiểu chào rồi bỏ đi.

_Nè tui thấy chồng bà sao sao đó.

_Sao là sao?-Tiểu Phương vừa lựa quần áo vừa quay sang hỏi.
_Lạnh lùng vô cảm kiêu ngạo.-Bảo Ngọc vừa nói vừa ngắm nghía những bức tranh trong phòng.
_Ảnh là vậy đấy nhưng…..trong lòng thì tốt lắm.-Tiểu Phương nói dù lòng cũng cảm thấy ngượng vô cùng.

_Bà đừng có mà tin quá coi chừng lụy luôn thì khổ sống thì phải có lập trường riêng đừng có cái gì cũng bênh ỗng hết với lại tui thấy ỗng cũng kì thiệt ai đời bạn vợ mình tới chơi mà không chào hỏi gì hết may tui chỉ là bạn bà chứ nếu gặp ba bà chắc ỗng nói chuyện tay đôi luôn quá.Tui thấy cuộc hôn nhân này của bà chẳng đi vào đâu cả chẳng có hạnh phúc gì đâu chỗ bạn bè tui khuyên thật tình đó.-Bảo Ngọc ra dáng 1 nhà tâm lí học(ước mơ của chị ấy mà lị)

_Ừ tôi biết rồi.-Tiểu Phương nói xong quay sang lục lục cái gì đó trong tủ quần áo.Không cần Bảo Ngọc nói thì cô cũng biết Minh Quân đâu có yêu thương gì cô anh ta chỉ xem cô như 1 món hàng mà thôi thích thì dùng không thích thì cho vào sọt rác.
Sau khi thay đồ xong,cả hai nắm tay nhau đi xuống nhà.Dưới phòng khách Minh Quân đang ngồi nói chuyện với ai đó.

_Anh Quốc Minh sao anh ở đây?-Bảo Ngọc reo lên.
_Ủa sao em cũng ở đây?-Quốc Minh cũng ngạc nhiên không kém.

_Em đến nhà bạn em chơi.Đây nè.Đây là Tiểu Phương người em hay kể với anh ý.-Bảo Ngọc kéo tay Tiểu Phương lại sát gần mình.
_Ồ đúng là trái đất quả thật là tròn hóa ra vợ của Minh Quân lại là bạn của em.Anh là bạn của Minh Quân.-Quốc Minh cười xoa xoa cái đầu.

_Ra thế à.Tiểu Phương đây là Quốc Minh con của bạn ba tuingười tui hay kể cho bà nghe ấy.
_Chào anh. Em là Tiểu Phương.Rất vui được gặp anh.-Tiểu Phương e dè.
Minh Quân vẫn ngồi im như tượng nói gì cứ như là anh ta đang ở ngoài hành tinh vậy.

_Thôi vậy tụi em xin phép ra ngoài 1 chút.-Bảo Ngọc tìm cách chuồn.

_Ừ vậy 2 em đi đi.-Quốc Minh nở 1 nụ cười hết sức baby.
Tiểu Phương và Bảo Ngọc đi dạo khắp các khu mua sắm.Hai đứa cứ đi mãi đi mãi chẳng ai nói với ai câu nào.

_Nè bà làm mà im lặng thế?Thường ngày bà thích mấy cái chỗ này lắm mà.-Bảo Ngọc tỏ vẻ chán nản.
_Tại tôi đang mệt.Mình về thôi hôm nay tôi không có hứng.-Tiểu Phương nói xong bỏ ra cổng.
_Này.-Bảo Ngọc gọi với rồi chạy theo Tiểu Phương.

Ngồi trên xe Tiểu Phương cứ đưa mắt ra ngoài phía cửa sổ không phải là cô mệt do bệnh nhưng cô đang rất buồn.Ba thì bỏ rơi còn Minh Quân…..chồng cô thì lại hững hờ không 1 chút quan tâm gì đến cô.Cô cảm thấy cô đơn và lạnh lẽo lắm.
Xe thắng lại trước biệt thự Minh Thị.
_Này chuyện hồi nãy tui nói có gì sai bà bỏ qua nha.Tại tui thương bà nên nói vậy thôi.-Bảo Ngọc an ủi.

_Tui biết rồi.- Tiểu Phương bước xuống chào Bảo Ngọc rồi vô nhà.
Minh Quân đang ngồi chễm chệ trên chiếc ghế sofa tay cầm tờ báo che hết khuôn mặt của anh.Tiểu Phương không quan tâm mà đi thẳng lên phòng khóa trái cửa rồi ngồi phịch xuống giường.
Cốc….cốc…cốc-Tiếng gõ cửa.

_Vào đi.-Tiểu Phương nói nhỏ vừa đủ để nghe thấy.
_Cô ngồi dậy tôi có chuyện muốn nói.-Minh Quân lạnh lùng.

_Nói đi tôi nghe.-Tiểu Phương nói trong mệt mỏi nhưng rất dứt khoát.

_Ngày mai cô sẽ vào Minh Thị làm việc.
_Chức vụ?-Tiểu Phương lạnh lùng đáp.
_Trợ lý của tôi.Tối nay cô theo tôi đi dự tiệc ở nhà ông Lâm.Đây là đối tác lớn của Minh Thị cô làm sao coi cho được.
_Ok.-Tiểu Phương đáp cụt lũn.

Chiều hôm đó,đám người hầu lo chuẩn bị quần áo,giày dép cho Tiểu Phương.Cô cứ như 1 cái máy ai bảo gì làm nấy kêu ngồi ở đâu thì ngồi.Đúng 6h tối Minh Quân trông bộ vest đen sang trọng ngồi bắt chéo chân dưới phòng khách.Hôm đó Tiểu Phương mặc 1 chiếc váy trắng ngắn có chiếc nơ to ở hông trông cực kì duyên dáng và rất sang trọng nhưng không quá già dặn.

_Thưa Thiếu gia,Tiểu thư đã chuẩn bị xong.-Ông quản gia tươi cười.

_Ừ.-Minh Quân đứng dậy quay sang phía Tiểu Phương đang đứng và có hơi giật mình vì hôm nay trông cô rất sang trọng rất ra dáng phu nhân của tổng giám đốc nhưng anh vẫn giữ được trạng thái bình tĩnh bước tới chìa tay ra trước mặt cô.

_…-Tiểu Phương im lặng do dự đặt tay mình lên tay Minh Quân dắt ra xe.

Trên xe hai người không ai nói với nhau câu nào.Bây giờ là tháng 5 thời tiết bắt đầu nóng lên mặc dù bác tài đã mở điều hòa cỡ lớn nhưng không khí vẫn ngột ngạt sao ấy.Tiểu Phương ấn nút mở cửa xuống cô muốn cho không khí ồn ào của xe cộ tràn vào giết chết cái sự tĩnh lặng trong xe.Cô cứ ngồi đó nhìn ra ngoài mắt buồn rười rượi trước kia hễ ai nhìn vào mắt cô thì họ đều thấy sự trong sáng,ngây thơ,thuần khiết nhưng giờ đây trong mắt của cô chỉ là 1 nỗi buồn ãm đảm của 1 người phụ nữ cô không còn là con gái nữa vì theo mọi người con gái lấy chồng thì đã thành phụ nữ rồi.Cô tự nhủ là sống tự lập và phải sống tốt ít nhất nếu cô gặp ba ở ngoài đường thì ông cũng sẽ vui khi thấy cô hạnh phúc.Tiếng thắng két của xe đưa Tiểu Phương về với hiện thực.Tiểu Phương khoác tay Minh Quân đi vào trong.Ở đại sảnh có rất nhiều đại gia máu mặt và các ông lớn có tiếng khắp Châu Á hầu hết là những người sang trọng và thành công lớn.

_Chào chủ tịch Trần!Đây là vợ tôi Tiểu Phương.-Minh Quân bắt tay với 1 người đàn ông trung niên với cặp mắt kính lão to.

_Xin chào.-Tiểu Phương cúi đầu nói lí nhí vừa đủ nghe.
_Ồ thì ra Tiểu thư đây là người lọt vào mắt xanh của Tổng Giám Đốc Minh Thị đây à.Xinh đẹp quá.-Ông Trần cười gian nhìn dê hết chỗ nói.
_À đây là vợ của tôi bà Trần Na Ra.-Ông Trần hướng tay về người phụ nữ kiều diễm bên cạnh mình.
_Xin chào.-Bà Trần nói(Bằng tiếng Anh) và giơ tay ra trước mặt Tiểu Phương.

_Xin chào.Bà là người Hàn Quốc à?-Tiểu Phương bắt tay với bà Trần và giao tiếp bằng tiếng Anh.
_Đúng vậy.Cô có biết nói tiếng Hàn không?-Bà Trần hỏi.

_Vâng.Tôi học từ nhỏ vì ước mơ của tôi là trở thành 1 nhà ngoại giao giỏi.-Tiểu Phương tự tin đáp lại bằng tiếng Hàn.

_Ồ Tổng Giám Đốc Triệu có phước quá rồi lấy được 1 cô vợ vừa xinh đẹp lại tài giỏi như cô đây thì sướng quá rồi.-Bà Trần quay sang nói chuyện với Minh Quân bằng tiếng Anh.
Minh Quân không nói gì chỉ cười trừ còn Tiểu Phương thì quay mặt đi chỗ khác lẩm bẩm cái gì đó.

Bà Trần với Tiểu Phương đứng nói chuyện với nhau.Hai người có vẻ rất hợp.Bà Trần dắt Tiểu Phương lại chỗ những người bạn rồi cùng nhau nói chuyện.Ở đó có cả người Trung Quốc,người Nhật.Không những Tiểu Phương nói chuyện rành rọt với họ mà cô còn am hiểu về văn hóa của từng nước nữa cơ.Ai trong số họ cũng trầm trồ trước sự thông minh của cô.Dù bận nói chuyện với các giới làm ăn nhưng Minh Quân vẫn luôn để mắt tới Tiểu Phương vì anh sợ cô vợ hờ ngốc nghếch của anh lại gây chuyện.Một lúc sau tiếng nhạc vang lên mọi người đều buông ly xuống đi tìm cho mình 1 người bạn nhảy rồi nắm tay nhau đi ra đại sảnh.Tiểu Phương chỉ đứng đó nhìn rồi tủm tỉm cười 1 mình.

_Hôm nay cô làm tốt lắm.-Minh Quân vừa nói vừa uống rượu.
Tiểu Phương không nói gì chỉ nhìn chăm chăm ra đại sảnh.Đến 9h tối,buổi tiệc tan mọi người đều ra về.Minh Quân và Tiểu Phương chào vợ chồng chủ tịch Trần rồi ravề.Ngồi trên xe hai người vẫn im lặng.Tiểu Phương ghét cay ghét đắng cái không khí này vì im lặng không phải là tính cách của cô.Cô ước gì Minh Quân là Bảo Ngọc để được hả hê buôn chuyện nhưng đó chỉ là ước mơ thôi.Về đến nhà Tiểu Phương leo lên giường ngủ chum mền lại và ngủ.

_Ngày mai cô dậy sớm theo tôi vào Minh Thị.-Minh Quân lạnh lùng nói.
_Biết rồi.-Tiểu Phương bực mình.

_Suốt ngày chỉ công việc với công việc may mà mình chỉ là vợ hờ của anh ta chứ mình mà là vợ chính thức chắc mình khổ với thằng cha này rồi.-Tiểu Phương nằm trong chăn lẩm bẩm.
Minh Quân về phòng làm việc bây giờ phải gọi là phòng ngủ mới đúng.Anh mở cửa sổ ra cho gió tràn vào phòng rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế xoay.
_Con nhỏ này xem ra được đấy nó cũng đến nỗi tệ như mình nghĩ.Có thể nó sẽ giúp được nhiều việc cho mình.-Mình Quân cười khẩy 1 cái.

Sáng hôm sau,Tiểu Phương thức dậy rất sớm để chuẩn bị quần áo vì ngày đầu tiên đi làm nên ít nhất cô nhìn phải gọn gàn,sạch sẽ và tươm tất 1 chút.Vscn xong Tiểu Phương mặc bộ váy công sở màu đen mà Minh Quân đã mua sẵn , búi tóc lên cao cho gọn gàng,trang điểm nhạt vì cô không thích lòe loẹt rồi mang đôi giầy cao gót đen vào nhìn cô có vẻ chững chạc hơn so với những bộ váy trẻ trung mà cô hay mặc.

Cô đứng trước gương xoay xoay xem mình đã lịch sự chưa rồi với tay lấy cái ví đen đi ra.Vừa đi ra định mở cửa thì………
Chụt……

Tiểu Phương thấy môi mình vừa chạm vào một cái gì đó mềm mềm nhưng lại chẳng có cảm xúc gì.Mở to mắt ra cô mới phát hiện môi cô đang chạm vào môi của 1 người mà người đó là Minh Quân.
_Á……..Anh làm cái gì thế hả?-Tiểu Phương hét lên lấy tay đấm đấm vào người Minh Quân.

_Cô làm cái gì mà hét to thế hả?.-Minh Quân quát kéo tay cô vô phòng rồi khóa trái cửa lại.

_Ôi nụ hôn đầu đời của tôi.Đáng lẽ ra phải dành cho người mà mình yêu chứ sao lại dành cho cái gã đó chứ.-Tiểu Phương vừa lẩm bẩm vừa lấy tay chùi chùi miệng.
_Đúng là con nhỏ ngốc nụ hôn đầu đời với chã cuối đời..-Minh Quân cười nhìn cô cười khẩy.

_Anh nói cái gì đó.-Tiểu Phương tia ánh mắt giận dữ về phía Minh Quân.
_Anh muốn gì ở tôi?Sao anh lại làm cái chuyện vô liêm sỉ đó hả?-Tiểu Phương hét.

_Cô ăn nói cẩn thận nhá.Tôi không phải là hạng người như cô nghĩ đâu.Lúc nãy tôi định đi vào phòng gọi cô dậy đi làm thì tự nhiên cô cũng đi ra nên mới xảy ra chuyện như vậy.Cái gì mà nụ hôn đầu đời tôi nói cho cô biết con gái như cô có cho tôi cũng không thèm nữa chứ đừng có mà nói.-Minh Quân nổi giận.
_Anh nói gì thế hả?Anh dám xúc phạm tôi như thế hả?
Lời nói của Minh Quân đụng tới cục tự ái của Tiểu Phương nên cô tức giận tiến lại chỗ Minh Quân.

_Cô có cái gì hay mà bảo tôi không được xúc phạm.-Minh Quân cũng không vừa lạnh lùng đáp lại.
_Tôi thề sau khi kết thúc hợp đồng này tôi sẽ trả mối thù này.-Tiểu Phương nắm tay lại.

_Ok cứ trả thù đi xem cô làm được gì?Thôi không nói nhiều nữa đi làm muộn rồi.-Minh Quân bỏ đi ra ngoài để lại Tiểu Phương với cục tức nghẹn họng.
Cả Minh Quân và Tiểu Phương đều có những suy nghĩ rất lạ.
Minh Quân.
Sao mình lại nhiều lời với con nhỏ đó nhỉ?Thường ngày mình đâu có thích cãi nhau với đám con gái lắm chuyện đó.Mà công nhận từ ngày nhỏ đó về nhà này mình thay đổi nhiều quá xong việc là tranh thủ chạy về ngay không la cà trong các quán bar như trước nữa.
Tiểu Phương.
Anh ta nghĩ mình là ai chứ?Tưởng giàu thì làm phách à?Mình nhất định sẽ trả thù.Anh ta nói là cho dù có cho không mình anh ta cũng không thèm anh ta có biết rằng có nhiều người bên ngoài kia đang xếp hàng mỏi mòn chỉ chờ được cái gật đầu của mình không hả?Đúng là đồ cóc ngồi đáy giếng coi trời bằng vung chẳng xem ai ra gì.
_Nhanh lên đi muộn rồi.-Minh Quân đứng...
« Trước 1 2 3 4 5 ... 11 Sau »

Chia Sẻ Bài Viết này lên Face Chia sẻ bài: Truyện Teen  - Vợ hờ ơi... Anh yêu em! lên Facebook
Khi tải File bị lỗi hoặc báo Không Thể Lưu File Quá Dài thì hãy dùng Uc Browser và Xem Hướng Dẫn
Game Miễn Phí Sốc
> > >
» BẠN ĐÃ XEM CHƯA?
HOMEMINI
» TRUNG TÂM HỖ TRỢ
» T.T Báo Lỗi - Hỗ Trợ - Góp Ý